tieng-viet-banner

“Phong ba bão táp không bằng ngữ pháp Việt Nam”
Hầu hết ai cũng đã từng học qua tiểu học, đã từng được cô giáo nhắc đến câu nói trên. Nếu bạn nào vô tình hay hữu ý mà không biết có câu đó thì thành thật chia buồn, không biết tuổi thơ của bạn hoặc học cao quá, hoặc học thấp quá nên chẳng biết câu đó. Nhưng không sao, vậy bây giờ bạn đã biết rồi đấy thôi ^^.

Thật sự thì đã tính viết bài này lâu rồi nhưng thấy chưa có ý văn nên thôi. Nay, Vừa đọc được 1 bài trên Tuổi trẻ Online nói về vấn nạn trẻ em Việt học trường Quốc tế tại Việt Nam mà..không rành Tiếng Việt. Ôi, thật xót xa !!!

Không biết mình hên hay xui mà từ nhỏ chỉ có biết học Tiếng Việt mà thôi. Cũng có cái diễm phúc sinh ra ở Thành phố biển xinh đẹp và cũng may mắn có diễm phúc thường xuyên được về quê ngoại, nơi có những đồng ruộng, đàn trâu, thả diều, những bờ tre cót két. Có lẽ ngày nay hình ảnh đó đã ít gặp rồi và giờ về quê toàn nhà lầu không à, bó tay ! Tuy không còn những hình ảnh đó nữa nhưng may mắn là lúc đó đã đủ lớn để không quên những kỷ niệm đó.

Cũng có nhiều người đã hỏi mình là mình tạo blog về chuyên ngành IT, nói về công nghệ, tại sao lại không dùng tiếng Anh cho nó sang, sẵn tập tành tiếng Anh đồng thời SEO để cho người nước ngoài biết blog luôn. Câu trả lời của mình cực kỳ đơn giản, hiện giờ trình độ tiếng Anh đã tệ rồi, tiếng Việt không xài càng tệ hơn, thôi thì mình là người Việt Nam, viết cho người Việt đọc, tội tình gì viết tiếng Anh cho người Việt đọc rồi lại phải dịch đi dịch lại, mất đi cái thâm thúy của tiếng Việt.

Dân tộc ta đã đấu tranh biết bao nhiêu để có nên cái gọi là tiếng Việt trong sáng ngày nay, vậy tại sao ta lại đang lãng quên đi cái kho tàng quý báu đó. Nhà nhà học tiếng Anh, người người học tiếng Anh, già học, trẻ học, riết rồi để ý, ra đường người Việt đứng nói chuyện với nhau toàn …tiếng Anh hoặc tây ta lẫn lộn –> Buồn. Buồn là vì mình đầu óc kém cõi không tiếp thu được nhiều anh văn hay buồn vì người ta coi nhẹ tiếng Việt. Kiểu này vài chục thế hệ nữa chắc chả còn cái gọi là tiếng Việt trong sáng như ngày nào.

Hồi trước có bị tiêm nhiễm cái gọi là ngôn ngữ của Teen Việt (nhẹ thôi, chính do thằng gala cuối năm nó tiêm nên  nhiễm vài từ), vã lại là người của Internet, xông pha giang hồ ngày nào cũng bắt gặp nên bị lây bệnh là điều dễ hiểu. Tuy nhiên, dạo này hết rồi, cũng là nhờ viết blog mà bớt bệnh. Là 1 dân Technical chính cống, đọc tài liệu tiếng Anh thì như cơm bữa (không khoe nha, nghề mà, phải theo thôi ^^) nhưng chưa bao giờ mình ngừng tiếp xúc với tiếng Việt, đơn giản chỉ là việc đọc sách (tất nhiên là viết bằng Tiếng Việt) cũng giúp bạn rèn luyện tiếng Việt. Hãy nhớ, duy trì tiếng Việt là nhiệm vụ của mọi người.

Nhớ cách đây vài năm có coi 1 bộ phim của Mỹ nói về 1 phi hành đoàn (vài trăm người) bay trên tàu vũ trụ với nhiệm vụ đến sao Hỏa. Trong đó có 1 người có nhiệm vụ rất là quan trọng là người giúp duy trì tiếng Anh của Trái đất sau khi tàu trên chuyến du hành hàng trăm năm tới sao Hỏa. Coi tới đó mà cũng thấm tời giờ ^^. Nếu không còn những dịch giả, những nhà thơ, nhà văn, nhà giáo kiên trì như bây giờ, liệu tiếng Việt sẽ bao giờ đi tong.

Yêu tiếng Việt là một lẽ, còn làm sao giúp cải thiện hình ảnh Việt Nam trong mắt bạn bè thế giới lại là 1 câu chuyện lớn hơn. Hy vọng sẽ có dịp viết 1 bài về vấn đề được coi là nhức nhối cho tới bây giờ.

Trên đây là 1 vài cảm xúc rời rạc về tiếng mẹ đẻ – tiếng Việt của 1 gã yêu khoa học.
Kết thúc bài viết, post chia sẽ với mọi người 1 tấm hình relax cuối tuần.
Nhabao

Bài viết liên quan:

8 Lời bình cho bài viết “Phong ba bão táp không bằng ngữ pháp Việt Nam”

Viết lời bình



Bình luận mới nhất